» Tâm tình ngày cưới

THỜI SỰ CƯỚI HỎI >>  Tâm tình ngày cưới


» Cảm giác chênh vênh trước ngày cưới


Sát ngày cưới một tuần, trong tôi là sự hòa trộn của cảm xúc buồn vui lẫn lộn.

Chỉ còn khoảng nửa tháng nữa, tôi lại được đón kỷ niệm ngày cưới thứ 6 trong đời. Một ngày đặc biệt, điểm son tươi thắm đánh dấu cuộc đời tôi bước sang trang. 6 năm, khoảng thời gian không quá dài nhưng không hề ngắn ngủi, chúng tôi đã cùng nhau lưu giữ lại biết bao nhiêu ký ức ngọt ngào. Nhớ về những ngày xa xôi ấy, kỷ niệm lại ùa về, cảm giác rạo rực, bồi hồi khi sắp cất bước theo chồng chợt sống lại trong tôi.

Chúng tôi may mắn có được cái kết viên mãn sau bao nhiêu cấm đoán từ chính gia đình tôi. Ngày được ba mẹ gật đầu cho hai đứa đi xem ngày cưới, chúng tôi mừng đến phát khóc. Mường tượng ra những tháng ngày bên nhau, cùng chăm sóc cho nhau, cùng đem đến cho nhau hạnh phúc, tôi cảm thấy cuộc đời thật sống động, nhiều màu sắc. Mỗi ngày, tôi đều cầu trời khấn Phật cho con thuyền tình cập bến an toàn, không còn sóng gió, trở ngại.

Tôi còn nhớ như in thời gian một tuần trước khi cưới, tôi cảm thấy khá chênh vênh với nỗi buồn vui lẫn lộn. Vui vì người mình yêu thương nhất đã có thể vượt qua những định kiến của gia đình, những rào cản không tên, sắp chính thức là chồng của mình, là người sẽ cùng mình hàng đêm đầu ấp tay gối. Nhưng buồn là vì những nỗi lo chồng chất, liệu sau này tôi có cáng đáng nổi nhiệm vụ của người nội tướng, cưới nhau rồi anh có còn như xưa, chiều chuộng, yêu thương tôi được như thời còn yêu nhau không... Đêm đêm, bao nhiêu cảm xúc cứ pha trộn lại khiến tôi thao thức mất ngủ.

Những ngày cuối cùng của đời sống độc thân, tôi luôn tìm đến mẹ để dựa dẫm, để được chia sẻ, được an ủi, vỗ về. Mẹ đã bảo rằng người phụ nữ nào trước khi lấy chồng cũng sẽ rơi vào trạng thái cảm xúc như thế. Mẹ khuyên tôi nên tự trấn an mình, tất cả rồi sẽ ổn, đừng để mình quá áp lực, sinh ra khủng hoảng sẽ khiến tôi xuống sắc, không thể trở thành cô gái xinh xắn nhất trong ngày trọng đại của đời mình. Tôi mỉm cười, tìm cách nghĩ đến những điều vui để ổn định tâm lý, giữ vững sự lạc quan và thầm cảm ơn mẹ vì những lời lẽ vàng ngọc, ít nhưng thấm, đủ để kéo tôi ra khỏi bất an.